[Chưa có hình!]

Bộ quy tắc chuẩn dạy con viết chữ đẹp

Trước khi chuẩn bị cho con vào lớp 1, mẹ nên tranh thủ chút thời gian để uốn nắn, tạo thói quen viết chuẩn cho con ngay từ ban đầu.

Luyện cho con viết chữ đẹp không khó như nhiều chị em vẫn tưởng. Tuy nhiên, để cho con có được nét chữ đẹp, cha mẹ lại cần phải đặt nền móng ngay từ ban đầu. Ví dụ đơn giản: Những em bé đã có thói quen kẹp chặt bút giữa ngón trỏ và ngón cái, sau dạy lại con cách cầm bút đúng cũng đã rất khó khăn. Do đó, muốn con có được nét chữ đẹp, cha mẹ cần chú ý chỉ bảo, uốn nắn trẻ ngay từ những ngày đầu cầm bút. Nếu đã có được tác phong chuẩn, việc dạy con viết chữ đẹp sẽ không hề mất thời gian.

Qui tắc 1: Cầm bút đúng cách

- Cầm bút bằng 3 ngón: ngón trỏ, ngón cái, ngón giữa. Ngón cái và ngón trỏ giữ chặt 2 bên thân
Ngón giữa để ở dưới để đỡ bút.

- Bút nghiêng về phía bên vai phải một ngóc 60 độ. Tuyệt đối không cầm bút dựng đứng 90 độ

- Lòng bàn tay và cánh tay làm thành một đường thẳng

- Khoảng cách giữa các đầu ngón tay và ngòi bút là 2,5cm

Cha mẹ thấy con cầm bút sai phải kịp thời sửa chữa, kiên nhẫn chứ không được trách mắng hay doạ đánh vào tay, phạt trẻ. Điều này sẽ khiến các bé gặp áp lực, sợ hãi trong việc cầm bút. Thói quen cầm bút đúng sẽ giúp trẻ viết chữ gọn gàng, đúng chuẩn

Qui tắc 2: Tư thế đúng cách

Tư thế viết đúng cách không chỉ giúp chữ đẹp mà quan trọng hơn, nó có lợi cho sự phát triển bình thường của cột sống và bảo vệ thị lực cho trẻ.

Cách ngồi chuẩn sẽ là:

- Vị trí bàn ngang, gần ngực nhưng không chạm hẳn vào ngực

- Chân ngồi dạng có chiều rộng bằng vai, trọng lượng cơ thể tập trung ở hông và đùi.

- Lưng thẳng

- Vòng tay rộng mở thoải mái, cái tay, cổ tay đặt trên bàn không bị vướng bới máy tính, sách, thước kẻ hay bất cứ vật dụng gì. Cố gắng không cho bé di chuyển cả cánh tay khi viết.

Qui tắc 3: Học chắc các nét cơ bản rồi mới học chữ

Để các bé lớp 1 viết đúng, viết đẹp thì việc đầu tiên là phải hướng dẫn các bé nắm chắc các nét chữ cơ bản: bao gồm nét thẳng (2ly, 4ly) nét xiên, nét móc., nét cong (cong trái, cong phải, cong kín).

Có một số phụ huynh hay thắc mắc sao mà cháu đi học mấy ngày rồi

chỉ viết được có mấy nét cơ bản, mãi chưa thấy viết được chữ nào. Các mẹ không nên sốt ruột vì nếu các bé nắm vững được cái “gốc” này rồi, sau khi viết vào chữ sẽ vô cùng đơn giản và hiếm khi bị xấu chữ.

Qui tắc 4: Mỗi ngày đều phải dành thời gian luyện chữ

Nét chữ cũng như nết người, nếu không lặp đi lặp lại thì sẽ rất dễ quên. Vậy nhưng nếu đã thành thói quen thì lại…khó bỏ. Thời gian đầu dạy con luyện chữ, mẹ cần nhất nhất dành thời gian mỗi ngày đều phải cùng con thực hành. Việc luyện chữ có thể chỉ cần 30 phút mỗi ngày là đủ.

Qui tắc 5: Không tạo áp lực cho con

Não bộ của bé giai đoạn này mới chỉ phát triển đủ dành cho các hoạt động tập trung ngắn hạn, vì vậy, mẹ không nên ép con luyện viết trong thời gian quá dài. Hãy để bé dần làm quen với việc luyện chữ đẹp trong thời gian phù hợp, và tăng lên từ từ. Tránh để bé "đánh rơi" hứng thú với môn này và kết quả trở nên tệ hơn.

Mẹ cũng có thể biến môn học khô khan này thành trò chơi thú vị cho trẻ, ví dụ như thi viết chữ, thi vẽ tranh các chữ cái, thi viết chữ đẹp nên trên đất, nền cát…trẻ sẽ hứng thú hơn rất nhiều.

Đến khi cháu nhận được học bổng và qua Mỹ du học rồi, tôi mới vỡ lẽ mình đã lo gà hóa cuốc.

Gia đình tôi vốn không có truyền thống “vở sạch chữ đẹp”. Hồi còn nhỏ, chỉ cần ngồi luyện chữ một lúc là tôi mất kiên nhẫn. Kết quả là chữ viết tay của tôi khá xấu, nhỏ li ti

con kiến và “ấn tượng” đến nỗi thầy cô không cần nhìn tên, chỉ nhìn chữ cũng nhận ra.

Khi có con, tôi cũng mong các cháu viết chữ đẹp và thường xuyên nhắc nhở con. Tuy nhiên khi thấy các cháu viết không được hoàn hảo cho lắm tôi cũng dễ dàng chấp nhận, bởi điều quan trọng là các cháu vẫn học giỏi và phát triển bình thường.

Tuy nhiên, các thầy cô thì không dễ đồng cảm với quan điểm đó. Mỗi lần họp phụ huynh , cô giáo thường nhắc tôi phải chăm nét chữ cho con, rồi những lời phê “rụng rời” trong vở bài tập của các cháu, những lần tụi trẻ bị phạt tập viết…

Đó là chưa kể tôi lo lắng thót tim khi nghe hôm nào cô sẽ chấm điểm vở sạch, chữ đẹp và phổ biến kỳ thi Nét chữ nết người… Đó là chưa kể cô giáo còn có quy định rất chi tiết cho các cháu cái gì được viết, cái gì không, cái gì phải gạch mấy vạch, cái gì phải bôi đậm… Những quy định này là của riêng từng thầy cô, từng môn nên cháu phải nhớ hết để đáp ứng, để khỏi bị nhắc nhở, phê bình, trừ điểm kiểm tra.

Gia đình tôi phải bàn bạc xem có nên cho con theo học khóa luyện chữ. Tuy nhiên bàn đi bàn lại rồi cũng chẳng cho con học. Bởi vì các cháu đi học bận quá, học bán trú cả ngày chưa kể học thêm, về đến nhà cơm cơm còn ăn vội, thì luyện chữ vào lúc nào. Vả lại, tôi vẫn thấy thời gian còn lại cho con học bơi lội, thể thao, đánh đàn... còn hữu ích hơn.

Cho đến khi cháu thứ hai thi học bổng trung học Mỹ và chuẩn bị du học, phải viết bài luận nộp cho trường, tôi lại lo thót tim. Lý do vì các trường yêu cầu viết tay. Thế là cháu cặm cụi ngồi viết đến đêm, nhưng dù cố nắn nót đến mấy, chữ cháu vẫn là xấu so với chuẩn vở sạch chữ đẹp long lanh ở Việt Nam.

Đến khi cháu nhận được học bổng và qua Mỹ du học rồi, tôi mới vỡ lẽ mình đã lo gà hóa cuốc. Bởi thầy cô ở trường nói là cháu thuộc hàng viết chữ đẹp (so với các bạn bên Mỹ). Cháu cũng chia sẻ, tại Mỹ viết chữ đẹp, học giỏi các môn học ở trường không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một học sinh. Học sinh Mỹ luôn được khen ngợi nếu có bất cứ thành tích hay năng khiếu nào, từ thể thao, văn nghệ, hoạt động xã hội cho tới học hành.

Thậm chí, nếu có các thành tích ngoài học hành, học sinh còn được nhà trường và các bạn đánh giá cao hơn. Nước Mỹ không cần các học trò học như con vẹt với thành tích chót vót, mà cần hơn những con người khỏe mạnh, học hành tốt nhưng vẫn tham gia các hoạt động khác tùy năng lực và sở thích, miễn làm sao sống thật với bản thân và phát huy hết tiềm năng của từng cháu.

Và tôi thấy mình đã đúng khi không ép con luyện chữ, vốn không phải năng khiếu của cháu. Bởi